Trong diễn ngôn chính thống, bình đẳng giới là một niềm kiêu hãnh.
Trong cuộc bầu cử Quốc hội khóa 16 nhiệm kỳ 2026-2031 diễn ra ngày 15/3, hơn 45% ứng cử viên là phụ nữ. [1] Kết quả bầu cử vừa được công bố ngày 21/3 cho thấy 150 đại biểu Quốc hội là nữ, chiếm 30% tổng số đại biểu. [2] Báo chí nhà nước cho kết quả này là “minh chứng cho việc thực thi hiệu quả các cam kết về bình đẳng giới và sự chuyển biến sâu sắc trong nhận thức chính trị của cử tri đối với vai trò của phụ nữ trong cơ quan lập pháp”. [3]
Trên giấy tờ, cam kết về bình đẳng giới quả là không sai. Hiến pháp năm 2013 (sửa đổi năm 2025) quy định “công dân nam, nữ bình đẳng về mọi mặt” (Điều 26). [4] Luật Bình đẳng giới năm 2006 khẳng định “nam, nữ bình đẳng trong các lĩnh vực của đời sống xã hội và gia đình” (Điều 6). [5] Luật này cấm phân biệt đối xử về giới, và cho phép áp dụng các biện pháp thúc đẩy bình đẳng giới. Việt Nam còn có Luật Phòng, chống bạo lực gia đình năm 2022 và Nghị định 76/2023 hướng dẫn thi hành. [6][7]
Thế nhưng, nếu chỉ nhìn vào luật và tỷ lệ đại biểu quốc hội nữ để nói rằng Việt Nam đã tiến rất xa về bình đẳng giới, đây chỉ là một niềm kiêu hãnh chủ quan.
Bình đẳng trên số liệu và khoảng cách trong quyền lực
Trước hết, Đảng Cộng sản kiểm soát chặt chẽ hệ thống bầu cử ở Việt Nam. [8] Kết quả bầu cử phản ánh ý chí chính trị của đảng lãnh đạo chứ không phản ánh “chuyển biến sâu sắc trong nhận thức chính trị của cử tri đối với vai trò của phụ nữ trong cơ quan lập pháp”.
Nếu ý chí của đảng lãnh đạo là thúc đẩy bình đẳng giới, đây sẽ là một điều thực sự đáng hoan nghênh. Tuy vậy, thực tế là tỷ lệ phụ nữ trong các cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng cộng sản lại khá ít ỏi. Trong số 200 ủy viên chính thức và dự khuyết của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV, chỉ có 21 ủy viên là nữ. [9] Trong số này, chỉ có một lãnh đạo nữ được bầu vào Bộ chính trị. Và có vẻ như tứ trụ quyền lực sẽ không có ai là phụ nữ.


Bài mới nhất
Bộ Công an muốn nới trần xử phạt thêm 50%: 1,5 tỷ với cá nhân và 3 tỷ với tổ chức
Tô Lâm trao huân chương ngành công an cho Phạm Minh Chính, Nguyễn Hòa Bình, Phan Đình Trạc và Nguyễn Văn Nên
Vì sao thu hồi đất ở Việt Nam dễ thành xung đột giữa dân và chính quyền?
Không nộp phạt có thể bị kê biên tài sản lớn hơn số tiền phạt – Bộ Công an đề xuất
Làm luật kiểu đánh úp – Kỳ 3: Tiếng nói của người dân đã yếu nay còn yếu hơn
Khi cơ quan làm luật vắng bóng luật sư
Làm luật kiểu đánh úp – Kỳ 2: Lạm dụng thủ tục rút gọn và trường hợp đặc biệt
Luật Khoa ra mắt số báo tháng Ba – 2026
Tô Lâm vừa “kiên định” với chủ nghĩa Mác – Lê-nin, vừa hô hào “cải cách quản trị”
Chính phủ sắp cấm sàn ngoại, nhà đầu tư Việt Nam liệu sẽ giao dịch trên sàn nội còn “non kinh nghiệm”?
Lực lượng an ninh mạng được ưu tiên về nhà ở, đãi ngộ đặc thù – Bộ Công an đề xuất
Hàng loạt luật sư, luật gia thất cử tại TP. Hồ Chí Minh
Trăm năm sau, Phan Châu Trinh vẫn còn dạy chúng ta điều gì về chính trị
Cấm đường ba ngày ở Thủ Thiêm nhưng chính quyền không cho biết lý do
Chính phủ yêu cầu Bộ Công an làm xong 8 nghị định an ninh mạng trước 1/7
Gợi ý nhưng không rõ ý: Tô Lâm đề nghị Hà Nội thí điểm một xã/phường “xã hội chủ nghĩa”
VCCI: Không cần nhiều luật mới, chỉ cần luật rõ ràng, ổn định và dự đoán được
Từ 2028, công an xã có thể kết nối với camera của người dân theo “cơ chế thỏa thuận”
Đang tải thêm bài viết...
Không còn bài viết nào khác